Khi mọi người nghe một bản nhạc hay, điều đó khiến họ nhớ nhà về một thứ mà họ chưa từng có và sẽ không bao giờ có.
(When people hear good music it makes them homesick for something they never had and never will have.)
Bản chất sâu sắc trong câu nói này của Edgar Watson Howe chạm đến sức mạnh phổ quát của âm nhạc trong việc gợi lên những cảm xúc sâu sắc, thường khó nắm bắt. Âm nhạc có một khả năng độc đáo là cộng hưởng với những cảm xúc và ký ức sâu kín nhất của chúng ta, đưa chúng ta đến những địa điểm, khoảnh khắc hoặc trạng thái tồn tại trong tưởng tượng hoặc khao khát. Cảm giác hoài niệm, hay nhớ nhà về một điều gì đó không xác định, nhấn mạnh ý tưởng rằng vẻ đẹp và sự hòa hợp trong âm nhạc gắn liền với trải nghiệm chung của con người - niềm khao khát được thuộc về, bình yên hoặc thỏa mãn mà chúng ta thậm chí có thể không hiểu hết hoặc chưa gặp phải trong thực tế. Nó tiết lộ rằng phản ứng cảm xúc của chúng ta đối với âm nhạc gắn liền với những mong muốn trong tiềm thức của chúng ta về một lý tưởng hoặc một cảm giác trọn vẹn vẫn nằm ngoài tầm với. Theo một cách nào đó, câu trích dẫn này gói gọn một sự thật buồn vui lẫn lộn rằng nghệ thuật thường phản ánh niềm khao khát sự trọn vẹn của chúng ta; nó khơi dậy cảm giác khao khát một quá khứ lý tưởng hóa, một hy vọng tương lai hoặc một ngôi nhà tinh thần tồn tại ngoài sự tồn tại vật chất của chúng ta. Hơn nữa, nó nhắc nhở chúng ta trải nghiệm âm nhạc mang tính chủ quan và cá nhân như thế nào, vì nó có thể gợi lên những mức độ khao khát và cảm xúc hoài cổ khác nhau ở mỗi người nghe. Quan điểm cho rằng những cảm giác này bắt nguồn từ những trải nghiệm mà chúng ta chưa bao giờ thực sự có nói lên thân phận con người - niềm hy vọng và khao khát bền bỉ của chúng ta bất chấp những hạn chế không thể tránh khỏi của cuộc sống và những ham muốn chưa được thỏa mãn. Cuối cùng, câu trích dẫn này đã thể hiện một cách hùng hồn sự huyền bí của âm nhạc: một ngôn ngữ phổ quát đánh thức sự khao khát của tâm hồn đối với một điều gì đó vượt ra ngoài thế giới hữu hình, vang vọng những hy vọng và ước mơ sâu thẳm nhất của chúng ta, thường là về những thực tế mãi mãi nằm ngoài tầm với.